1. Limosa nhận sửa chữa tất cả các lỗi của lò nướng bánh mì Sunhouse. Sau một khoảng thời gian sử dụng, bạn nhận thấy chiếc lò nướng bánh mì Sunhouse gặp phải các dấu hiệu bất thường, hãy liên hệ ngay tới dịch vụ sửa lò nướng bánh mì Sunhouse của Limosa để được xử lý triệt để. Diêu Tam Tam vốn còn đang cân nhắc xem phải lên tiếng ủng hộ chị ba thế nào, giờ xem ra, không cần cô phải nói, thái độ của Trương Hồng Cúc như thế là đủ rồi. Nghĩ lại Trương Hồng Cúc vẫn luôn yếu đuối nhịn nhục, bây giờ như thế là đã thức tỉnh rồi ư? Mắt Nhạc Tâm sáng lấp lánh, trên gương mặt trắng nón khẽ đỏ ửng, diễm lệ chói mắt như ánh hào quang, đôi môi đỏ thắm óng ánh màu nước, càng làm cho lòng người sinh nhộn nhạo. Trữ Vệ nhịn không được, cúi đầu duỗi lưỡi liếm liếm, nhẹ nhàng, độ mạnh yếu vừa phải, cẩn thận từng li từng tí, dáng vẻ rất là quý trọng. Nếu khách hàng đang tìm tiệm nem nướng ngon làm việc Nha Trang thì phía trên là add chiều lòng bạn, chắc chắn sẽ xuýt xoa lúc nếm thử. Một phần nem nướng bao hàm thịt với bánh tráng chiên ăn với với rau. Nước để chấm màu cam làm cho từ thịt cùng nếp đậm đà nóng hổi. Trong nhà Diêu Tam Tam chỉ có một chiếc đèn pin cầm tay, loại đèn pin ống kiểu cũ, dùng hai cục pin, pin cũng đắt, nên không sao nỡ dùng, trời chưa tối thì bắt đầu bắt, trời tối sẽ dùng tay sờ lên cây, thứ ve sầu này trơn mượt, đầu lớn hơn ngón giữa của Diêu Tam Tam một chút, chân ghim đầy bụng, tay sờ tới là biết nó ngay. Diêu Tam Tam đem quả bí xuống rửa sạch, cắt nửa quả, cắt thành miếng nhỏ, cho vào nồi xào sơ một chút, thêm chút nước, đợi nước sôi rồi lại khuấy thêm bột mì vào, nấu thành một chén canh, bưng vào cho Trương Hồng Cúc. "Mẹ, mẹ ngồi dậy ăn miếng canh đi." Đọc truyện Tam Cô Nương Nhà Nông của tác giả Ma Lạt Hương Chanh, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. lj0nKO. Edit Mèo Mạnh Mẽ Độ dài107 chương “Giữ đứa bé!” Đây là câu nói cuối cùng mà Diêu Tam Tam nghe được ở kiếp trước. Trong lúc khó sinh, gia đình nhà chồng không do dự lựa chọn đứa bé. Diêu Tam Tam bi thương rơi vào bóng tối vô biên. Mở mắt tỉnh lại, không ngờ cô đã được trọng sinh trở về năm mười hai tuổi ấy, vẫn người cha cặn bã người mẹ nhu nhược, vẫn ngôi nhà chỉ có bốn bức tường, vẫn trọng nam khinh nữ, cô vẫn như giống như không khí, là đứa con gái thứ ba bị xem nhẹ, bị hy sinh của một gia đình nhà nông…. Không có bàn tay vàng, không có hệ thống tùy thân, không có không gian vạn năng. Được rồi! Đây chính là chuyện xưa về một cô gái được sống lại lần nữa, tự mình phấn đấu thay đổi số mạng, dĩ nhiên, một tình yêu mỹ mãn cũng là điều cần thiết. Văn án "Giữ đứa bé!"Đây là câu nói cuối cùng mà Diêu Tam Tam nghe được ở kiếp trước. Trong lúc khó sinh, gia đình nhà chồng không do dự lựa chọn đứa bé. Diêu Tam Tam đau thương rơi vào bóng tối vô mắt tỉnh lại, không ngờ cô đã được trùng sinh trở về năm mười hai tuổi ấy, vẫn người cha cặn bã người mẹ nhu nhược, vẫn ngôi nhà chỉ có bốn bức tường, vẫn trọng nam khinh nữ, cô vẫn giống như không khí, là đứa con gái thứ ba bị xem nhẹ, bị hy sinh của một gia đình nhà nông…Không có bàn tay vàng, không có hệ thống tùy thân, không có không gian vạn năng. Được rồi! Đây chính là chuyện xưa về một cô gái được sống lại lần nữa, tự mình phấn đấu thay đổi số mạng, dĩ nhiên, một tình yêu mỹ mãn cũng là điều cần thiết. *"Nếu mà mệt quá, giữa thành phố sống chồng lên nhauCùng lắm thì mình về quê, mình nuôi cá và trồng thêm rau" **Từ khi câu hát này của Đen Vâu trở thành trend, người người nhà nhà lúc nào cũng hò nhau về quê nuôi cá trồng rau. Để góp thêm chút động lực cho các bạn đi làm bạn với đồng lúa, tớ xin phép được giới thiệu câu chuyện hôm nay của chúng ta, với những nhân vật chính làm giàu từ đất - "Tam cô nương nhà nông". Câu chuyện của chúng ta được gắn tag "điền văn", chính là viết về làm ruộng trồng rau nuôi cá đấy ạ. Chắc chắn có nhiều bạn sẽ nghĩ làm ruộng thì có gì hay ho mà đọc. Nhưng thể loại này lại có cách hút khách rất riêng đấy ạ, quá trình làm giàu của nhân vật chính đi từ trắng tay đến giàu có, những mối quan hệ trong gia đình, giữa hàng xóm láng giềng và bạn bè. Quan trọng nhất là có những thứ trong "điền văn" rất thực tế, khiến chúng ta cũng phải giật mình bởi nó giống mình đáng ngạc nhiên đấy. Nữ chính của chúng ta có cái tên hết sức con giáp thứ mười ba - Diêu Tiểu Tam. Sau này thầy giáo trường làng đã ý nhị đổi lại tên cho cô bé thành Diêu Tam Tam. Diêu Tam Tam là con thứ ba trong một gia đình có bốn chị em gái. Cha mẹ cô mang nặng tư tưởng phong kiến cũ, trọng nam khinh nữ, nhưng dù đã tìm hết cách mà đứa nào sinh ra cũng đều là con gái. Những năm 80 ở Trung Quốc có chính sách gia đình một con, vì sinh quá nhiều nên cha mẹ Diêu Tam Tam luôn phải trốn chui lủi. Ba chị em gái không được ai quan tâm, bỏ học giữa chừng, dựa vào nhau mà sống lay lắt thành người. Sau này Diêu Tam Tam lấy chồng xa, nhưng cuối cùng vẫn đi theo vết xe đổ của cha mẹ - không sinh được con trai. Cô bị nhà chồng o ép, cứ cố đẻ, cố đẻ mãi mà chỉ toàn sinh con gái. Đến lượt cái thai cuối cùng là con trai thì cô lại khó sinh. Trong giờ phút sinh tử nằm trên bàn mổ, Diêu Tam Tam chỉ loáng thoáng nghe được gia đình chồng muốn giữ con bỏ mẹ. Đau đớn tột cùng, Diêu Tam Tam ngất đi, để rồi khi tỉnh lại cô bỗng phát hiện mình trở lại năm mười hai tuổi. Diêu Tam Tam cả kiếp trước đã cam chịu số phận, nhưng giờ đây cô nhận ra nếu vẫn đi theo con đường cũ thì cái chờ đợi mình chỉ là một cuộc đời bất hạnh. Con gái thì sao chứ, ai nói con gái không giúp được cha mẹ, ai nói con gái là kém cỏi? Diêu Tam Tam muốn gây dựng một cuộc sống mới tốt đẹp hơn cho cả gia đình, nhất là hai chị gái. Vì vậy điều đầu tiên cô cần làm là thay đổi suy nghĩ của mọi người sinh con trai không phải là tất cả. Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust AvelandNói thì dễ mà làm mới khó. Thời kì mấy chục năm về trước đời sống còn nghèo khó, những người nông dân chân chất nhưng cũng rất bảo thủ. Thế nên Diêu Tam Tam đã nghĩ đến một điều kiện tiên quyết để cha mẹ không nghĩ đến chuyện sinh con trai nữa - đó là gia đình mình phải trở nên thật giàu. Khi có tiền rồi thì đầu óc sẽ thoải mái mà suy nghĩ rộng ra. Từ đó, nữ chính Diêu Tam Tam bắt đầu bước lên con đường làm giàu không lối thoát. Đầu tiên chỉ là theo chân đám trẻ con bắt ve sầu bán cho gánh hàng rong. Sau đó là tìm cách bán thẳng cho đầu mối mà không thông qua trung gian. Nữ chính của chúng ta cứ càng làm càng lớn, có vốn rồi lại tiếp tục đào ao nuôi cá, nhân giống cá bột... Trong quá trình đó thì tất nhiên phải có sự xuất hiện của nam chính rồi. Thường thì trong truyện điền văn nam chính đóng vai trò rất mờ nhạt hoặc gần cuối mới xuất hiện. Nhưng câu chuyện này của chúng ta lại có nam chính xuất hiện từ những chương đầu tiên. Trái ngược với gia đình Diêu Tam Tam, nhà nam chính Bào Kim Đông có tận ba đứa con trai. Người thèm chẳng có, người có thì lại chẳng thèm. Ba con trai đồng nghĩa với ba miệng ăn, ba mảnh đất, ba phần sính lễ, ba ngôi nhà cho các con cưới vợ. Đủ thứ tiền dồn lên khiến gia đình họ Bào chỉ muốn san bớt con trai đi cho rồi. Vì vậy từ nhỏ Bào Kim Đông đã phải tự lập, tìm cách kiếm tiền phụ giúp cha mẹ. Hai cái đầu tham tiền Bào Kim Đông và Diêu Tam Tam gặp nhau như cá gặp nước. Hai anh em cùng bắt tay kinh doanh từ những con ốc nhỏ cho tới đổ vốn lớn mua ao thả cá, càng chơi lại càng thấy hợp nhau. Bọn họ dính lấy nhau đến mức không còn chỗ nào cho nam phụ chen vào nữa. Sau này câu chuyện khi hai người bắt đầu yêu đương cũng rất buồn cười. Mẹ Bào lẫn mẹ Diêu đều đã cho rằng hai đứa là một đôi. Làng trên xóm dưới cũng đều biết chuyện. Chỉ có người trong cuộc là cứ bình chân như vại, kè kè bên nhau suốt ngày mà chẳng nhắc gì đến chuyện cưới xin khiến cả làng lo sốt vó. Càng đọc nhiều chúng ta sẽ càng thấy sự mặt dày vô sỉ ngầm của nam chính Bào Kim Đông. Nhưng cũng chính người đàn ông sĩ diện cao ấy lại bỏ qua cái tôi của mình, chấp nhận làm hậu phương cho nữ chính. Tình yêu của hai người giống như nước chảy, chầm chậm mà thấm lâu, ở bên cạnh nhau thành thói quen. Tình yêu ấy tuy không nhiều cao trào nhưng đảm bảo sẽ có những phân đoạn "rung động tâm can" khiến bạn phải ngạc nhiên trước mĩ vị của cẩu lương thời cận đại đấy ạ. "Tam cô nương nhà nông" không chỉ kể về quá trình làm giàu, đó còn là câu chuyện về cách đối xử giữa anh chị em trong gia đình, giữa vợ chồng, cha mẹ và con cái. Biết bao nhiêu gia đình cũng đã rơi vào cảnh trọng nam khinh nữ, vì không sinh được con trai mà cha mẹ lục đục, con cái nheo nhóc. Và có bao nhiêu gia đình trong số đó có thể vươn lên thoát nghèo, để con gái không còn là "cái nhục" nữa? Đọc truyện, chúng ta sẽ thấy cảm thông cho số phận của các chị em gái nhà Diêu Tam Tam, đứa em út từ nhỏ đã bị cha mẹ hắt hủi sang nhà ngoại, mới bốn tuổi mà đã tự trốn về vì quá nhớ người nhà. Chị cả Tiểu Đông lúc nào cũng suy nghĩ cho người khác, vừa là cha vừa là mẹ chăm sóc cho các em. Chị hai Tiểu Cải thông minh mà không được đi học, bị nhà chồng sắp cưới cười chê là "mù chữ". Mỗi người một vẻ, một số phận, nhưng họ luôn nhớ một điều - đó là đùm bọc nhau. Vì vậy người hiền gặp lành, cuối cùng bọn họ cũng có được cái kết hạnh phúc cho riêng mình. Đừng ngại thể loại "điền văn" mà bỏ lỡ một câu chuyện hay như "Tam cô nương nhà nông", hãy đọc truyện để biết rằng trồng rau nuôi cá cũng không đơn giản như bài hát đâu ạ. v _____* Trích từ bản edit** Trích bài hát "Bài này chill phết" - Đen Vâu ft. MinReview by Huyên TầnBìa Linh Tiệp Dư*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban Đánh giá 7/10 từ 91 lượt Nếu bạn yêu thích thể loại xuyên không thì truyện Tam Cô Nương Nhà Nông sẽ đúng như thể loại bạn muốn đọc. Kiếp này nàng còn nhớ mang máng về kiếp trước, nhưng còn rất mơ đình nhà chồng kiếp trước của nàng rất coi trong đứa bé trong bụng nàng mà không bàn về sự sống của nàng khiến nàng ra đi mãi mãi về thế giới bên đau trong lúc đó cũng không còn đau nữa, khi mở mắt lại nàng là đã con gái năm mười hai tuổi. Vẫn trong hoàn cảnh đó nhưng lần này nàng đã biết trước tương lai! Truyện còn những tình huống đầy thú vị đang chờ đón bạn đọc chiêu mộ. Editor Puck Nhìn chị hai và tiểu Viên Viên cứng lên, Diêu Tam Tam không khỏi buồn cười.“Con bé mới bao lớn? Chị hai, chị cứ lo quát con bé đi, nếu mẹ trở lại nhìn thấy, chị lại bị chửi!”“Người nào trở lại cũng không được!” Diêu Tiểu Cải đưa tay chỉ tiểu Viên Viên, chỉ con bé nói, “Con khóc đi, bà ngoại con, cha con đều không ở nhà, mẹ xem ai cho con chỗ dựa!”“Chị được rồi, cũng không thể nghĩ xem, tính khí này của con gái chị theo tính khí của ai!” Diêu Tam Tam cười nói, “Con bé có chỗ nào không như ý rồi hả? Có phải đói bụng không?”“Mới vừa bú no rồi, cũng không đi tiểu ướt, con bé chính là muốn kêu chị ôm ra đi dạo bộ, chị mệt chết đi được. Người khác con bé không cho ôm, ôm một cái sẽ khóc nháo, con bé đều không chịu để Cạnh Ba và mẹ bế, cả ngày lẫn đêm cứ bám lấy chị. Nếu Cạnh Ba và mẹ không ở nhà, chị ngay cả thời gian đi vệ sinh cũng không có!”Được rồi, làm mẹ khổ cực mà!Thế nhưng nhìn cục bột nhỏ tròn này, thật sự làm cho người ta không đành lòng nhìn con bé khóc rống. Diêu Tam Tam nghẹn cười khuyên giải Chị hai, con nít không phải lập tức dạy dỗ tốt, lại nói con gái có chút tính tình cũng tốt, bớt lớn lên lại bị bắt nạt. Chị cứ trị con bé như vậy, khóc đến người ta cũng cuống lên, đây đâu phải là cách?”“Con bé đây chính là lấy bản lĩnh khóc, con bé vừa khóc đã có người ôm con bé dụ dỗ con bé, nên con bé hơi một tý không như ý sẽ khóc nháo. Ai cũng đừng để ý đến con bé, cứ để cho con bé khóc một lát, con bé dần dần sẽ biết khóc không có tác dụng.”Công chúa lạnh nhạt khóc rống hồi lâu, không ai để ý, cũng có thể do khóc mệt, tiếng khóc chợt ngừng nghỉ, nhưng vẫn còn cố gắng mím môi, hít hít cái mũi nhỏ, dáng vẻ uất ức.“Đàng hoàng rồi chứ?”Diêu Tiểu Cải hả hê vừa dứt lời, không ngờ công chúa lạnh nhạt chỉ nghỉ ngơi dưỡng sức một chút, bất ngờ một tiếng khóc tiếng sao cao hơn tiếng trước vang lên, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đỏ lên. Diêu Tiểu Cải chấp nhận ôm lấy Viên Viên, vỗ sống lưng nhỏ, bất đắc dĩ nói “Vật nhỏ, nếu như con làm mẹ tức chết mệt chết đi được, bảo cha con tìm mẹ ghẻ cho con đi!”Loại đề tài “Tìm mẹ ghẻ” này, gần đây Diêu Tiểu Cải nói ra không chỉ một lần, nguyên nhân cuối cùng, chính là sau khi Lục Cạnh Ba được điều vào cục nông nghiệp, lại có vài nữ đồng nghiệp chưa cưới hỏi thăm anh có đối tượng chưa, vài “Người nhiệt tình” còn lại giúp một tay đi hỏi Lục Cạnh Ba, Lục Cạnh Ba trả lời hết sức thú vị, “Không có đối tượng. Chính là trong nhà có một cô vợ, còn có một cô con gái bảo bối.”Đã nói Lục Cạnh Ba là một người phúc hắc, đùa bỡn người mà!Kết quả chuyện này qua một người bạn cùng trong đơn vị của Lục Cạnh Ba, truyền vào trong lỗ tai Diêu Tiểu Cải, Diêu Tiểu Cải cũng không chỉ một lần lấy ra nhạo báng Lục Cạnh Ba, Lục Cạnh Ba cũng không nóng nảy, chỉ nghĩ đều là tình thú giữa vợ chồng.“Tam Tam, chuyện mướn thợ khu ươm giống như thế nào?” Diêu Tiểu Cải hỏi, vừa ôm con gái trong ngực ra cửa, đi vòng quanh trong ra đến bên ngoài, công chúa lạnh nhạt quả nhiên giãn hai đầu chân mày ra, miệng nhỏ cũng không vểnh, trên khuôn mặt nhỏ bé rõ ràng hoàn toàn tự nhiên, Diêu Tam Tam nhìn mà buồn cười.“Mới nhận thêm tám, cộng thêm năm ngoái quen tay, gần đủ không sai biệt gì lắm đúng không?” Diêu Tam Tam nói, “Chị có rảnh rỗi thì đi qua xem chút.”“Em nhìn là được rồi, chị không cần nhìn, chút điểm này em còn có thể không có ánh mắt?”Mấu chốt là trong lúc này chị cũng không đi được đi! Diêu Tam Tam nhìn tiểu Viên Viên trong ngực chị gái, cười.“Chị hai, Kim Thành nói với em, muốn cho Bào Tiểu Song cũng tới khu ươm giống của chúng ta, chị xem có được không?”“Dĩ nhiên được rồi! Cô gái kia tính tình yên tĩnh, trầm ổn, người cũng chịu khó, sao lại không được?” Diêu Tiểu Cải suy nghĩ một chút lại nói, “Con bé cũng coi như người trong nhà, nhìn cũng thông minh ngay ngắn, em chú ý bồi dưỡng thêm, về sau quầy hàng lớn cần người nhiều, để con bé dẫn đầu quản lý gì đó.”Diêu Tam Tam gật gật đầu, cô cũng đang định bồi dưỡng người dưới, khu ươm giống cũng không thể chỉ trông cậy vào hai chị em cô và chị hai, trước mắt tạm được, nhưng quầy hàng lớn hơn nữa, không chú ý tới được. Hai chị em thương lượng, chia công nhân ra làm hai tổ, năm ngoái quen tay thu xếp đi ươm giống cá kim châm, công nhân mới nhận thu, thu xếp hai công nhân cũ mang theo đi ươm giống cá chạch với Diêu Tiểu Cải mà nói, cô đã sớm mò xong ươm giống cá chạch bùn rồi, năm ngoái cô đã thử thí nghiệm thành công ươm giống cá kim châm, cửa kỹ thuật đã giải quyết, coi như có kinh nghiệm, nhưng dù sao mới bắt đầu làm, vẫn nên cẩn thận một chút.“Viên Viên còn nhỏ, bây giờ chị vốn không phân thân nổi, năm nay em thật sự hơi lo lắng.” Diêu Tam Tam nói xong, đưa tay trêu chọc tiểu Viên Viên.“Không có chuyện gì, chính là thời gian này trong nhà bận rộn, người khác ít trông con bé được, đeo dính chị. Kêu mẹ nhìn con bé nhiều, con bé có thói quen là được. Lại nói công nhân cũ đều quen tay rồi, không cần em nhìn chằm chằm.”Diêu Tiểu Cải nói xong đột nhiên nhíu mày, giễu cợt em gái, “Thật ra thì em đều hiểu phương pháp kỹ thuật, tự em cũng có thể làm được, làm gì mà tỏ vẻ không có chị thì không được!”“Em đã nói rồi, chị trông nom ươm giống, em tập trung nuôi dưỡng và tiêu thụ.” Diêu Tam Tam cười hì hì nói, “Rời chị vốn không được. Anh Kim Đông lại lấy mười mấy mẫu mặt nước nuôi cá kim châm, lui về sau anh ấy lo cho cửa hàng, bên này không phải đều là chuyện của em sao?”Hai chị em tro chuyện, ôm Viên Viên đi một chút trong sân, hình như hài lòng với cảnh xuân tươi đẹp bên ngoài, cũng có lẽ ngày xuân được nắng ấm phơi thoải mái, tiểu Viên Viên không lâu lắm đã ngủ mất thiếp đi cũng không tiện đối phó, nếu con bé ngủ chưa sâu, thì phải ôm, đi đến bên giường vừa đặt xuống, lập tức tỉnh. Diêu Tiểu Cải không thể làm gì khác hơn là đong đưa, đợi đến khi con bé ngủ say, mới nhẹ nhàng đi vào trong nhà, đặt lên giường đắp kín chăn, làm giống như hoạt động của đặc vụ, nhẹ chân nhẹ tay đóng cửa đi ra mẹ này, thật sự không dễ dàng!Hai chị em mỗi người kéo một cái ghé, Diêu Tiểu Cải lại đi bưng dâu tây đỏ tươi mê người ra, lúc này dâu tây trồng lộ thiên, mùi vị hết sức ngon. Hai người ngồi dưới hành lang, vừa ăn dâu tây vừa nói chuyện.“Mẹ mình đâu?” Diêu Tam Tam hỏi, hồi lâu vẫn không thấy mẹ trở lại, Trương Hồng Cúc bình thường rất ít khi đi ra ngoài.“Đi ra ngoài với cha rồi.” Diêu Tiểu Cải bình bình thản thản nói, “Hình như bên ông bà nội đã xảy ra chuyện gì đó!”“Đã xảy ra chuyện gì?” Diêu Tam Tam vội hỏi, bên chỗ bà nội Diêu gặp chuyện không may là rất bình thường, mấy năm nay Nhị Văn càng không ngừng gây chuyện, sẽ không sống yên ổn, kéo theo Tam Văn, Trụ Tử cũng gây lộn lung tung. Vậy mà xảy ra chuyện lớn gì, gọi cả Trương Hồng Cúc đi?Phải biết, mấy năm nay Trương Hồng Cúc vốn không tiếp lời bên kia.“Không biết chuyện gì, Đại Văn vội vàng hấp tấp gọi, hình như bà nội mình bị sao đó.” Diêu Tiểu Cải cười nói, “Dù sao cũng không phải là chuyện tốt gì.”“Bị bệnh? Hơn nữa bệnh nhỏ tội gì gọi mẹ mình đi theo, chẳng lẽ... Bị bệnh nặng rồi?” Không thể trách Diêu Tam Tam nghĩ theo hướng xấu, thật sự tương đối khác thường.“Không biết, Đại Văn và cha nói gì đó, lòng hiếu thảo của cha quá lớn, nên lôi kéo mẹ mình vội vã đi. Chị ôm Viên Viên, nên không hỏi kỹ.” Diêu Tiểu Cải cắn dâu tây nói, “Em kết hôn còn chưa tròn tháng đâu, nếu bà nội bị gì kia, còn phải để tang. Xúi quẩy!”Nhìn dáng vẻ nói năng nhẹ nhàng của chị hai, giống như đang nói thời tiết hôm nay, nói chị đủ lạnh lùng đi, không bằng nói bà nội Diêu làm người đủ thất bại!Đến chiều muộn Trương Hồng Cúc và Diêu Liên Phát còn chưa trở lại, Diêu Tam Tam và Diêu Tiểu Cải ăn cơm trước, rồi trở về phòng tân hôn của tối, Bào Kim Đông mang đến tin tức xác thật Bà nội Diêu không có bệnh gì nặng, chính là đột nhiên bất tỉnh té xỉu, đưa vào bệnh viện cứu chữa.“Sau đó thì sao?”“Sau đó? Nhập viện rồi chứ sao, đang đợi kiểm tra toàn bộ, sợ não có tụ máu.”“Tại sao lại đột nhiên té bất tỉnh?”Bào Kim Đông liếc nhìn cô một cái, nói “Tức giận sôi sục thôi. Nhị Văn bị công an bắt, Trụ Tử cũng bị bắt theo, đoán chừng không thuận lợi.” Kết hôn với hắn, là vì cô yêu hắn. Có thai với hắn cũng là vì cô yêu hắn. Mọi thứ cũng là cô yêu hắn. Cô mặc kệ những lời nói khiến trái tim của cô từ cha mẹ chồng để cố gắng được ở bên cạnh hắn. Cô không hề nghĩ ngợi mà trao trinh tiết, cái quan trọng nhất của cuộc đời phụ nữ cho hắn, thế nhưng cái cô nhận lại là gì... Khi cô đang cùng Tử Thần đấu tranh tranh giành mạng sống, hắn lại ở bên ngoài lựa chọn giữ lại đứa trẻ. Khi ấy cả thế giới như sụp đời thay cô vẫn không chết, chỉ là trọng sinh trở lại năm cô mười hai tuổi. Vẫn là căn nhà với bốn bức tường, vẫn là người cha cặn bã, người mẹ nhu nhược, vẫn là thủ tục trọng nam khi nữ. Cô là nữ nhân, thế nên ở trong căn nhà ấy cô căn bản chỉ là không khí, không được một ai chú ý. Thế nhưng cô đã trải qua một kiếp nạn sinh tử, còn có thể để chuyện này tái diễn sao? Không đâu, cô nhất định khiến người cha ruột vô lương vô phế và người mẹ ruột của cô phải hối hận! Còn người đàn ông khiến cô tổn thương sâu sắc, sao cô lại có thể quên mất việc phải trả thù anh ta chứ. Mọi kế hoạch đã sớm nằm trong đầu, bây giờ chỉ cần thực hiện mà thôi!

tam co nuong nha nong