Luật này quy định chế độ hôn nhân và gia đình: + Ðiều 1: Nhà nước bảo đảm thực hiện chế độ hôn nhân tự nguyện , tiến bộ, một vợ một chồng, vợ chồng bình đẳng, nhằm xây dựng gia đình dân chủ, hòa thuận, hạnh phúc, bền vững. Hôn nhân giữa công dân Việt Nam
Một giây sau anh cố sức đẩy người đàn bà đó xuống, trong mấy giây sau, liền nghe tiếng vật nặng rơi xuống đất từ rất xa. Hạ Vũ Yến hoàn toàn ngơ ngác, sắc mặt tái nhợt đi. Không lâu sau liền nghe phía dưới náo loạn cả lên, tuy cách đó rất xa, vẫn nghe thấy tiếng la hét của con người, những giọng nói khác nhau.
Tội ác do thù hận (còn được gọi là tội phạm có động cơ thành kiến hoặc tội phạm do thành kiến) [1] là tội phạm có động cơ thành kiến xảy ra khi thủ phạm nhắm vào nạn nhân vì họ là thành viên (hoặc thành viên được nhận thức) của một nhóm xã hội hoặc thuộc một chủng tộc nhất định .
Hận Thù Hóa Yêu Thương. Hận Thù Hóa Yêu Thương kể về một cuộc hôn nhân không tình yêu giữa tiểu thư xinh đẹp Hương Thảo của nhà họ Hoàng và thiếu gia nhà hội đồng Bùi Tâm. Và những góc khuất đằng sau sự hào nhoáng của gia đình chồng được hé lộ trong câu chuyện
Họ là một đôi trai tài gái sắc. Hai người làm lễ thành hôn thầm kín. Nhưng cùng trong ngày hôm đó, do một cuộc cãi lộn, Rô-mê-ô đâm chết Ti - bân, anh họ Giu-li-et và bị kết tội biệt xứ. Gia đình Giu - li - et ép nàng phải lấy bá tước Pa - rix.
Ở hai nhân vật chính Ji Sun Woo và Lee Tae Oh, người xem bàng hoàng nhận ra dù hôn nhân kết thúc trong sự căm ghét thù hận giữa hai người, đến mức tưởng như hai bên chỉ muốn tránh xa nhau, nhưng trong muôn vàn trạng thái ghét bỏ ấy, người ta vẫn bắt gặp một vài sắc thái
Được mệnh danh là "hoàng tử tội phạm DC", Joker luôn lọt top những nhân vật phản diện được yêu thích nhất trên màn ảnh, chính vì thế trong hơn 50 năm đã có nhiều phiên bản Joker được đưa lên màn ảnh. Trong đó các phiên bản của các tài tử Jack Nicholson, Heath Ledger
8lub. Trước kia Hạ Vũ Yến vội vã rời khỏi là muốn bảo vệ đứa con của mình, nhưng bây giờ thì không còn lý do gì nữa rồi. "Em..." Hạ Vũ Yến ngước mặt xuống, nhìn vào cái chân phải bị biến chứng của Tống Tiến Hải lần nữa, cô quyết tâm "Chỉ cần anh không chán ghét em thì em sẽ đi với anh.""Đương nhiên anh sẽ không chán ghét em." Tống Tiến Hải vô cùng vui sướng trong lòng, dùng sức nắm chặt bàn tay, đè nén sự vui mừng "Bây giờ anh sẽ đi chuẩn bị."Anh vừa nói xong thì mới chú ý được còn có một cô gái đang đứng bên cạnh, người đó chính là Giang Mỹ Linh."Mỹ Linh, em cũng ở đây sao? Lâu rồi không gặp." Anh nở một nụ cười dịu dàng và thân mật. Giang Mỹ Linh cười gượng "Ừ, anh cứ không trả lời tin nhắn của em, em rất lo lắng nên mới qua đây xem thế nào."Tống Tiến Hải gật đầu, khách sáo hỏi thăm vài câu rồi để cô đứng sang một bên. Sau đó xoay người về phía Hạ Vũ Yến, bàn bạc tiến đường bỏ trốn và nơi đến của mắt của Giang Mỹ Linh toàn là đố kỵ, khi nhìn vào bộ dạng say đắm dịu dàng của Tống Tiến Hải. Tống Tiến Hải là hàng sóm của cô, là thanh mai trúc mã với cô, nhưng Hạ Vũ Yến đã cướp mất Tống Tiến Hải, thậm chí bao gồm cả sự chú ý của cha cô. Lúc trước cô từng là công chúa trong nhà, tất cả những người trong nhà đều lấy cô làm trung tâm chú ý. Nhưng tất cả những điều tốt đẹp này đều bị Hạ Vũ Yến phả vỡ hết rồi. Từ khi cô ta tới, người nhà của cô, bạn bè của cô đều bỏ rơi cô, sau đó đều tập trung sự chú ý đến Hạ Vũ Yến. Cô ta đã cướp hết tất cả mọi thứ của cô! Cô hận Hạ Vũ Yến tận xương tủy, cho nên một năm trước cô đã sắp xếp ra chuyện đó. Chuyện Phạm Tiểu Vân bị người khác làm nhục là do chính tay cô lập ra, sau đó hãm hại Hạ Vũ Yến. Thủ đoạn của Lục Nghệ Văn thâm độc, quyền lực của hắn có ở khắp nơi, cô vốn tưởng rằng sau chuyện đó Lục Nghệ Văn nhất định sẽ giết chết Hạ Vũ Yến, nhưng thật không ngờ! Hắn lại kết hôn với cô ta. Ngược lại cô ta được bảo toàn tính mạng đến ngày hôm nay, ngoài ra còn liên lụy đến Tiến Hải ca ca của cô, khiến anh ấy trở thành người tàn phế. Tất cả mọi thứ này đều là do Hạ Vũ Yến. Chỉ cần cô ta chết đi thì Tiến Hải và gia đình, toàn bộ sẽ thuộc về cô. Bây giờ họ muốn bỏ trốn sao? Không dễ như vậy tác của Tống Tiến Hải rất nhanh, đêm ấy anh đã sắp xếp hết tất cả mọi việc, thu dọn xong hành lý, hai người chuẩn bị xuất phát. "Thượng lộ bình an, còn nữa, em phải thường xuyên về thăm chị và ba mẹ nha." Giang Mỹ Linh giả bộ bắt lấy tay Hạ Vũ Yến nhẹ nhàng nói. Hạ Vũ Yến cảm kích cô ta chăm sóc cô mấy ngày qua, cô trao một cái ôm ấm áp cho Giang Mỹ Linh. Sau khi tạm biệt, Tống Tiến Hải lái xe ra đường lớn rồi chạy thẳng đến bến tàu. Họ dự định ngồi tàu, trực tiếp xuất cảnh. Rời khỏi xe, Tống Tiến Hải nắm lấy tay của Hạ Vũ Yến, đi về hướng con tàu đạ chuẩn bị sẳn. Nhưng cảng tàu rộng lớn đó, trong lúc này đã có một thân hình cao lớn đứng ở đó. Hạ Vũ Yến nhìn rất rõ khuôn mặt anh tuấn mà lạnh lẽo đó, bước chân cô dừng lại, sợ hãi và kinh ngạc vô cùng. Lục Nghệ Văn, hắn... hắn sao lại ở đây? Chẳng lẽ hắn biết hết tất cả rồi sao? Sao hắn biết được chứ? Tống Tiến hành cũng nhíu mày, nhanh chóng quay người lại "Tiểu Yến mau lên xe, chúng ta phải thay đổi tuyến đường."Hai người vội vã quay người chạy về phía chiếc xe, nhưng một nhóm người mặc áo đen lại chặn phía trước họ."Hạ Vũ Yến, cô muốn đi đâu?" Giọng nói của Lục Nghệ Văn và khí thế của hắn thật lạnh của Hạ Vũ Yến cứng đờ ra, cô chịu không nổi hét to "Lục Nghệ Văn, tôi đã ly hôn với anh rồi, tại sao anh không cho tôi đi?"Lục Nghệ Văn đứng trước mặt Hạ Vũ Yến và Tống Tiến Hải, khí thế lạnh đến buốt người."Ai nói cô và tôi đã ly hôn? Tờ giấy thỏa thuận ly hôn đó tôi còn chưa ký.""Tại sao? Không phải anh đã nói chỉ cần tôi bỏ đứa bé thì anh sẽ cho tôi đi." Ánh mắt sắc bén của Lục Nghệ Văn nhìn chằm chằm vào bộ dạng đang run rẩy của Hạ Vũ Yến. "Hạ Vũ Yến, tôi còn chơi chưa đủ lại có thể tha cho cô đi? Suốt đời này trừ khi cô chết, nếu không thì vĩnh viễn cũng đừng mong được giải thoát."Hạ Vũ Yến mở to mắt, đôi mắt vốn lánh lấp đó, dần dần bị bao trùm bởi màu xám của tuyệt vọng.
Ngày hôm đó Hạ Vũ Yến bị Lục Nghệ Văn nhốt lại. Rõ ràng là đã ly hôn nhưng Lục Nghệ Văn vẫn không chịu buông tha cho cô. Hạ Vũ Yến đợi đến khi có thể xuống giường hoạt động, cô sẽ bắt đầu kế hoạch bỏ trốn. Tâm cô thật sự chết lặng với Lục Nghệ Văn rồi, bây giờ chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi người đàn ông đáng sợ này thôi. Chỉ có điều Lục Nghệ Văn cho người giám sát cô nghiêm ngặt như thế này, nhất thời cô không thể tìm thấy cách bỏ trốn thích hợp. Trong lúc lo lắng, một bóng người quen thuộc lén lút đến thăm cô. Lúc này là nữa đêm, Hạ Vũ Yến chuẩn bị đi ngủ, nhưng cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra. Cô ngờ ngoặc xoay đầu lại, mở to mắt kinh ngạc nhìn người đang đứng phía trước. "Chị... Sao chị lại ở đây?" Người đó chính là con gái của cha dượng cô, không hề có chút ruột thịt gì với cô. Từ khi ba cô qua đời, mẹ cô tái hôn. Người đàn ông kia còn mang theo một đứa con gái lớn hơn cô hai tuổi tới. Đó chính là người chị bây giờ của cô - Giang Mỹ Linh. "Nghe nói em nằm viện, nên chị đến thăm." Giang Mỹ Linh nhẹ nhàng đóng cửa lại, bỏ giỏ trái cây trên tay xuống. Hạ Vũ Yến vội vã bước xuống giường rót nước. Quan hệ giữa cô và Giang Mỹ Linh không tốt cũng không xấu, hai người đều tôn trọng nhau. Lúc còn nhỏ thậm chí hai người chưa từng cãi nhau. Chị ấy đột nhiên đến đây khiến Hạ Vũ Yến ngạc nhiên vô cùng. "Vũ Yến, chị nói thật với em, lần này chị đến tìm em là muốn biết tung tích của Tổng Tiến Hải." Giang Mỹ Linh nói thẳng vào vấn đề. "Đã một tháng rồi chị không có chút tin tức gì về anh ấy, thật sự không biết tình trạng anh ấy như thế nào rồi, chị rất lo lắng. Quan hệ giữa em và Tiến Hải vốn thân thiết, em có thể nói cho chị biết không?" Động tác rót nước của Hạ Vũ Yến ngưng lại, cúi thấp xuống "Em... Em cũng không biết nữa." Ngày đó sau khi Tống Tiến Hải bị thương và đem đi thì cô cũng đã không còn gặp lại anh ấy nữa. Giang Mỹ Linh lo lắng nhíu mày lại "Một tháng không có tin tức gì, có phải anh ấy xảy ra chuyện rồi không? Chẳng lẽ gặp chuyện phiền phức gì rồi sao? Không được, chị phải đi tìm anh ấy." Giang Mỹ Linh nói xong, nhanh chóng đứng dậy. Hạ Vũ Yến vội gọi cô lại "Cho em đi với chị được không? Chỉ là em có chút trở ngại, không thể rời khỏi phòng bệnh này, chị có thể đánh lạc hướng hai tên đàn ông kia để em trốn đi không?" Thật sự không còn ai để cô cầu xin nữa, chỉ có thể van xin sự giúp đỡ từ Giang Mỹ Linh mà thôi. "Tình cảm của em và Lục Nghệ Văn vẫn còn tồi tệ như vậy sao?" Giang Mỹ Linh than thở một câu, sau đó thì nhận lời giúp đỡ của cô "Em đợi chị ở đây, sau khi chị ra rồi chị sẽ nghĩ cách giúp em." "Được, cảm ơn chị." Hạ Vũ Yến cảm ơn thật lòng. Giang Mỹ Linh cười khoan dung, rồi rời khỏi phòng bệnh. Sau khi đóng cửa phòng bệnh, trên mặt cô ta liền nở ra một nụ cười nham hiểm và độc ác. Trong góc hành lang, Phạm Tiểu Vân đang im lặng nhìn về phía Giang Mỹ Linh. Giang Mỹ Linh xoay đầu lại, nở một nụ cười thích thú vì đã đạt được mục đích. Hạ Vũ Yến đã đợi suốt nữa tiếng đồng hồ, cửa phòng lại bị Giang Mỹ Linh mở ra, cô cẩn thận vẫy tay về phía Hạ Vũ Yến "Chạy mau, chỉ đã sắp xếp cho em hết rồi." Có sự giúp đỡ của Giang Mỹ Linh, Hạ Vũ Yến rời khỏi bệnh viện một cách thuận lợi. Ở nhờ nhà của Giang Mỹ Linh, hai người hợp tác với nhau tìm ra tung tích của Tống Tiến Hải. Hạ Vũ Yến đã tìm kiếm hết tất cả những nơi mà cô có thể nghĩ đến, nhưng cuối cùng vẫn không có kết quả. Trong lúc hoang mang, bên Giang Mỹ Linh đột nhiên có tin - nghe nói Tống Tiến Hải đang nghỉ dưỡng tại một căn nhà dân ở ngoại ô. Hạ Vũ Yến đương nhiên sẽ xuất phát ngay lập tức, đi đến căn nhà dân đó. Quả nhiên anh ở đấy, một tháng không gặp trông anh ốm đi rất nhiều, ngoài ra chân anh đã không đi lại bình thường như trước được nữa. Hai mắt Hạ Vũ Yến ửng đỏ, hổ thẹn "Em xin lỗi, tất cả là lỗi tại em. Em..." Tống Tiến Hải nhanh chóng cắt ngang lời của Hạ Vũ Yến "Không!" Anh căng thẳng kéo đôi tay lạnh lẽo của Hạ Vũ Yến "Chân phải để lại biến chứng, là do anh không nghỉ ngơi đầy đủ, không liên quan đến em. Những ngày này anh đang dưỡng thương, cũng không có cách nào đến tìm em. Tiểu Yến thời gian này em có khỏe không?" Bàn tay Hạ Vũ Yến sờ lên bụng, giọng nghẹn đắng "Đứa con của em đến phút cuối cũng không giữ lại được. Nhưng mà bây giờ em đã ly hôn với Lục Nghệ Văn rồi, anh ta và em đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa." Đôi mắt Tống Tiến Hải sáng lên, nắm chặt tay của Hạ Vũ Yến "Vậy bây giờ em có muốn đi cùng anh không? Anh sẽ sắp xếp thuyền ngay lập tức. Tiểu Yến, anh sẽ đối xử tốt với em suốt đời."
Hôn Nhân Trong Thù Hận Chương 1 Sinh mạng của 2 đứa bé. Thắm Lê 21/12/2019 "Lại mang thai sao?"Hạ Vũ Yến ngồi ngơ ngác trên ghế sofa, sờ cái bụng nhỏ, lẩm bẩm 1 hôn đã 1 năm rồi, đây là lần thứ 3 cô mang đứa con trước, cô vị chồng của mình_Lục Nghệ Văn ép buộc cô phá thai bằng cách tàn nhẫn Vũ Yến cười đau khổ 1 tiếng, nhìn vào giấy thoả thuận ly hôn đã ký trên bàn trà, ánh mắt cô trở nên kiên con này chắc sẽ là cơ hội cuối cùng của cô ấy rồi. Nếu mất đi đứa con này nữa thì kiếp này có thể cô sẽ mất đi tư cách làm mẹ. Cô phải bảo vệ nó, dù cho cô sẽ phải trả bằng mọi giá....Rắc! Cửa phòng ngủ mở ra, thân hình cao lớn của Lục Nghệ Văn từ ngoài bước Vũ Yến vội vã đứng dậy, khuôn mặt không son phấn ấy bỗng chốc trở nên trắng bệch"Lục Nghệ Văn, giấy thoả thuận ly hôn tôi đã ký rồi. Từ bây giờ trở đi, giữa tôi và anh đã không còn bất cứ mối quan hệ nào nữa". Giọng cô trầm ngâm, bàn tay đặt bên người nắm chặt 1 cách căng tác của Lục Nghệ Văn hơi dừng lại, ngước đôi mắt đen nhìn chằm chằm cô"Cô muốn ly hôn sao?". Đôi chân hắn bước dài, trên mặt không biểu cảm, nhưng khí thế ác liệt của hắc lại như thật, áp sát Hạ Vũ Yến khiến đôi chân cô run lên."Đúng, chúng ta ly hôn, Tiểu Vân..." Lời còn chưa dứt, trước mắt cô mờ dần, trên cổ cô mười phần đau đớn khiến cô không thở Nghệ Văn tiến lên 1 bước, nắm chặt cổ cô vô cùng tàn nhẫn, dùng sức siết chặt."Cô mà cũng xứng đáng gọi tên cô ấy sao?". Đôi mắt hung tợn của hắn nhìn chằm chằm vào cô. "Lúc trước là cô cam tâm tình nguyện lấy tôi, sao không nghĩ tới việc ly hôn? Bây giờ lại muốn rời khỏi ư? Món nợ mà cô thiếu cô đã trả xong chưa?""Lục Nghệ Văn, anh đã hại chết 2 đứa con chưa kịp chào đời của tôi, anh còn muốn gì nữa? Sinh mạng của 2 đứa bé còn chưa đủ để trả sao?". Hạ Vũ Yến bị bóp cổ, khuôn mặt nhỏ nhắn căng đỏ lên, khoé mắt không ngừng rơi nước mắt xuống. "Vả lại chuyện lúc đó, tôi không có...ặc ặc".Nói được 1 nữa, những ngón tay của hắn lại thêm bóp chặt hơn, như muốn nghiền từ mảnh xương của cô."Hạ Vũ Yến, cô im ngay cho tôi! Những cái cới dối trá của cô tôi đã nghe nhiều rồi, dù bây giờ cô giở trò gì đi nữa, trước khi tôi chưa trả thù đủ thì cuộc hôn nhân này cô đừng hòng ly!"Hắn nói xong, đè cổ cô xuống, trở mình ấn mặt cô xuống nền nhà lạnh tanh. "Roẹt"!! Chiếc váy của cô bị xé ra. "Lục Nghệ Văn, anh dừng tay lại!" Hạ Vũ Yến liều mạng vùng vẫy mong muốn thoát khỏi hắn. Mỗi lần người đàn ông này muốn có cô, hắn đều tàn nhẫn như vậy, như muốn cô chết đi. Bây giờ cô lại có thai, cô không muốn làm chuyện này với Nghệ Văn đè thân thể cô lại 1 cách thô lỗ, tạo những vết bầm lớn trên cơ thể Vũ Yến vùng vẫy cực lực, tay cô với được cây kéo trên bàn trà. Cô không hề suy nghĩ gì mà nhắm thẳng vào cổ Lục Nghệ Văn."Lục Nghệ Văn, anh dừng lại ngay, đừng động đến tôi. Ly hôn với tôi, anh và Tiểu Vân được toại nguyện không phải sao?" Bàn tay cô ra sức nắm cây kéo đang run rẩy. Chỉ cách cổ Lục Nghệ Văn có vài mắt lãnh lẽo của hắn ngước lên, nhìn vào đôi mắt đang run rẩy của Hạ Vũ Yến một cách giễu tim cô co thắt lại, 1 giây sau cổ tay của cô bị hắn nắm chặt, hắn bóp tay cô không tiếc chút sức lực nào, khiến đôi tay trắng trẻo của cô tái nhợt đau đớn, sau đó hắn lại đè cô xuống đất 1 cách tàn nhẫn. Bạn đang đọc truyện trên
Thắm Lê Ngôn Tình, Đang ra Tác giả Thể loại Trạng thái Bạn đang xem Hôn nhân trong thù hận Chương mới cập nhật Chương 56 - Góp ý. Chương 55 - Kết thúc chung. Chương 54 - Chương 11 Chương 53 - Chương 10 Chương 52 - Chương 9 Chương 51 - Chương 8 Chương 50 - Chương 7 Chương 1 - Sinh mạng của 2 đứa bé. Chương 2 - Lại sảy thai. Chương 3 - Đánh gãy chân Chương 4 - Cầu xin anh tha cho anh ấy. Chương 5 - Đi cầu xin cô ấy. Chương 6 - Nợ máu trả máu. Chương 7 - Đứa trẻ thứ 3. Chương 8 - Đứa trẻ chết. Chương 9 - Giấy ly hôn. Chương 10 - Gặp lại Tống Tiến Hải. Chương 11 - Em sẽ đi với anh. Chương 12 - Hạ Vũ Yến nhảy xuống biển. Chương 13 - Tôi sẽ nghe lời anh. Chương 14 - Cô đê tiện. Chương 15 - Muốn cô hiến tăng trái tim. Chương 16 - Hạ Vũ Yến đã chết rồi. Chương 17 - Không tìm được cô ấy. Chương 18 - Anh sẽ không bao giờ bỏ em. Chương 19 - Tiếp tục sống tốt. Chương 20 - Hãy rời xa anh ấy. Chương 21 - Chúng ta đi xem phim. Chương 22 - Hẹn gặp lại, Tống Tiến Hải. Chương 23 - Vật sở hữu. Chương 24 - Cô sẽ chết thêm lần nữa. Chương 25 - Giao cô ấy cho tôi. Xem thêm Tìm Hiểu Về Tết Hạ Nguyên Là Gì ? Tìm Hiểu Ý Nghĩa Của Tết Hạ Nguyên Chương 26 - Đứa con hoang. Chương 27 - Chết trong tay anh, anh mới vui? Chương 28 - Không quan trọng lắm. Chương 29 - Ai cũng thay đổi. Chương 30 - Cô còn muốn giải thích điều gì? Chương 31 - Trở mặt. Chương 32 - Sự thật thì luôn đau thương. Chương 33 - Mùi vị của sự hiểu lầm. Chương 34 - Anh đang âm mưu việc gì? Chương 35 - Anh không hối hận. Chương 36 - Tống Tiến Hải trở về. Chương 37 - Anh quyết định theo đuổi em. Chương 38 - Tống Tiến Hải bị bắt cóc. Chương 39 - Thứ quan trọng là Tống Tiến Hải. Chương 40 - Em đến để cứu anh. Chương 41 - Lục Nghệ Văn đã đến Chương 42 - Anh sẽ bảo vệ em đến phút cuối cùng. Chương 43 - Kết. Cả đời này không xa nhau nữa. Chương 44 - Phần 2_Chương 1 Chương 45 - Chương 2 Chương 46 - Chương 3 Chương 47 - Chương 4 Chương 48 - Chương 5 Chương 49 - Chương 6 Chương 50 - Chương 7 Giới thiệu truyện Hôn Nhân Trong Thù Hận - Tác giả Thắm Lê Truyện được đăng trên Truyện 88. Nghiêm cấm sao chép đăng lại Ai kết hôn cũng đều muốn mình có một cuộc sống hạnh phúc, nhưng đôi khi lại có những cuộc Hôn Nhân Trong Thù Hận. Thù hận làm cho con người ta luôn sống trong trạng thái khổ đau và oán giận muốn tìm cách để trả thù. Chỉ vì hiểu lầm mà cô bị người mình yêu hành hạ suốt một năm. mất đi ba đứa con chưa kịp chào đời. Liệu cô có hóa giải thù hận để cô và chồng có một cuộc sống bình an và thanh thản?Trích đoạn truyện"Lại mang thai sao?"Hạ Vũ Yến ngồi ngơ ngác trên ghế sofa, sờ cái bụng nhỏ, lẩm bẩm 1 hôn đã 1 năm rồi, đây là lần thứ 3 cô mang đứa con trước, cô vị chồng của mình_Lục Nghệ Văn ép buộc cô phá thai bằng cách tàn nhẫn Vũ Yến cười đau khổ 1 tiếng, nhìn vào giấy thoả thuận ly hôn đã ký trên bàn trà, ánh mắt cô trở nên kiên con này chắc sẽ là cơ hội cuối cùng của cô ấy rồi. Nếu mất đi đứa con này nữa thì kiếp này có thể cô sẽ mất đi tư cách làm mẹ. Cô phải bảo vệ nó, dù cho cô sẽ phải trả bằng mọi giá....Cô sẽ bảo vệ bằng cách nào? Mời tiếp tục đọc truyện ngôn tình mới của tác giả Thắm Lê. Xem thêm Hòa Thượng Tịnh Không Niệm Phật Nhanh, Hòa Thượng Tịnh Không Niệm Phật Chậm Làm Tất Cả Cũng Chỉ Vì Yêu Anh
Hạ Vũ Yến than thở nói "Tiến Hải, là em liên lụy anh, xin lỗi." "Nói lung tung gì thế." Tống Tiến Hải nói "Câu này mỗi ngày em đều nói với anh, em không ngán thì anh cũng nghe chán ngấy rồi. Không phải anh nói rất nhiều lần rồi sao? Đây là việc anh cam tâm tình nguyện làm mà." Hạ Vũ Yến đứng phắc dậy, rồi từ từ đi về phía anh "Tiến Hải, em thật sự rất cảm ơn anh, nếu không có anh thì chắc em đã..." Tống Tiến Hải mỉm cười, xoa đầu cô "Đã qua rồi mà, đi thôi, về phòng để anh làm món ngon cho em." Hai người nhìn nhau cười, nắm tay nhau đi vào nhà. Tống Tiến Hải vừa mới vào nhà đã cầm nguyên liệu và trái cây đi vào bếp bắt đầu nấu ăn, Hạ Vũ Yến vịn cái bụng mình lại, đi theo qua bên đó để giúp đỡ. "Dầu mỡ trong bếp nhiều lắm, em đừng đụng vào." Tống Tiến Hải dịu dàng ngăn cản cô "Thiệt tình, ngày nào cũng không chịu nghỉ ngơi, đến khi nào thì em mới có thể ngồi sai khiến anh đàng hoàng đây?" "Anh thích bị người ta sai khiến sao?" Hạ Vũ Yến bất lực nói "Em chỉ muốn giúp anh thôi mà." "Anh không thích bị người khác sai khiến, riêng em thì anh cũng có thể vui vẻ chấp nhận." Tống Tiến Hải cười nói, Hạ Vũ Yến gật đầu, không nói thêm gì nữa. Tống Tiến Hải cũng bắt đầu bận rộn hẳn lên. Hạ Vũ Yến dìu lấy bụng của mình đứng kế bên cửa, nhìn đồng tác thuần thục của anh, cảm thấy có lỗi trong mắt cô càng ngày càng dày đặc. Nếu không có cô thì những chuyện đó sẽ không xảy ra, anh ấy cũng sẽ không trở thành bộ dạng như bây giờ rồi. Lúc trước khi cô chuẩn bị nhảy xuống, lại bị Tống Tiến Hải vội vàng chạy tới ngăn cản. Trong vòng tay của anh còn ôm một thứ gì đó có hình dạng giống người, cô bị làm hết cả hồn, chỉ cầu xin anh nhanh chóng rời khỏi đó. Nhưng anh lại lắc đầu cố chấp, đem vật trong tay ra cho cô xem. Không ngờ đó là người đàn bà nhìn không rõ mặt mũi. Hạ Vũ Yến hoảng sợ, giọng khàn đi "Tiến Hải, đây là...?" "Yên tâm, anh không có làm việc xấu đâu, sau này anh sẽ giải thích với em. Anh chỉ muốn hỏi em một câu, em có đồng ý đi khỏi nơi này cùng anh không?" Tống Tiến Hải căng thẳng nhìn cô mà nói. Đôi mắt Hạ Vũ Yến chợt rũ xuống "Có thể đi đâu chứ? Dù đi đâu đi nữa thì cũng chỉ là con đường chết mà thôi." "Không, chỉ cần có cô ta thì sẽ có hi vọng." Tống Tiến Hải nói "Em không muốn bắt đầu lại cuộc sống mới sao?" "Đương nhiên là em muốn." Hạ Vũ Yến nhìn vào cái chân của anh, giọng điệu chuyển từ kích động sang đau lòng "Thế nhưng... " "Vậy thì quá đủ rồi, nào, hãy giúp anh." Tống Tiến Hải xé rách cái túi đang đựng người đàn bà đó ra, cùng Hạ Vũ Yến ôm lấy người đàn bà đó lên sân thượng. Người đàn bà đứng vững vàng trên đó, thân xác và khuôn mặt nhuốm đầy máu làm Hạ Vũ Yến như muốn nôn ra ngoài. "Chỉ cần từ chỗ này ném cô ấy xuống, thì chúng ta sẽ có thể sống sót." Tống Tiến Hải nói. "Nhưng cô ấy..." Hạ Vũ Yến có chút không đành lòng "Cô ấy đã chết thê thảm như vậy rồi, sao anh lại có thể ném cô ấy xuống từ nơi cao như vậy được? Nếu như vậy thì thành cô ấy chết đến hai lần rồi." Tống Tiến Hải nhìn cô, đột nhiên cười lên. Một giây sau anh cố sức đẩy người đàn bà đó xuống, trong mấy giây sau, liền nghe tiếng vật nặng rơi xuống đất từ rất xa. Hạ Vũ Yến hoàn toàn ngơ ngác, sắc mặt tái nhợt đi. Không lâu sau liền nghe phía dưới náo loạn cả lên, tuy cách đó rất xa, vẫn nghe thấy tiếng la hét của con người, những giọng nói khác nhau. Hạ Vũ Yến từ ló đầu ra xem, thì nhìn người đàn bà đó rơi xuống máu me đầm đìa, không nhìn rõ mặt mũi. Phạm Tiểu Vân ngồi trên xe lăn đi ra chậm rãi, nhìn vào người trên mặt đất. Từ góc nhìn của Hạ Vũ Yến đúng lúc có thể nhìn thấy nụ cười mãn nguyện của cô ta. Rõ ràng cách xa nhau như vậy, như cô lại nhìn thấy rất rõ ràng. Tống Tiến Hải kéo cô lại trong lúc này, cởi áo khoác ra choàng lấy cô, nhân lúc cô chưa hoàn hồn liền kéo cô đi "Đừng xem nữa, chúng ta đi thôi, những chuyện sau này anh đã sắp xếp hết rồi." Lần bỏ trốn này thật vô cùng thuận lợi, nhưng khi ngồi trên xe cô cứ nghĩ về người đàn bà kia. Trong lòng cô vô cùng buồn bã. Nhưng trên tay cô bị một hơi ấm phủ lên, là tay của Tống Tiến Hải đang nắm tay cô. Hạ Vũ Yến muốn bỏ ra, nhưng Tống Tiến Hải càng siết chặt hơn "Em giận anh sao?" "Chỉ là em cảm thấy hơn buồn." Hạ Vũ Yến than thở nói. "Nếu có thể dùng một người đã chết để cứu lấy mạng của một người còn sống, anh nghĩ cô ấy sẽ không oán trách em đâu. Liệu em có cảm thấy anh tàn nhẫn không?" Tống Tiến Hải nhìn vào mặt Hạ Vũ Yến nói. Hạ Vũ Yến thở dài một hơi, chẳng biết nên nói gì. Tống Tiến Hải nói "Vậy thì em càng phải sống tốt hơn nữa, đừng lãng phí sự hi sinh của cô ấy." Hạ Vũ Yến cúi mặt xuống "Em sẽ cố gắng." Hai người từ từ rời khỏi đất nước này. Phía bên kia của bệnh viện, người đàn bà ấy vốn dĩ đã thương tích đầy mình, không rõ mặt mũi, dù cho có cứu cũng không thể nào sống được, Phạm Tiểu Vân sẽ chắc chắn cho rằng Hạ Vũ Yến đã chết rồi. Phạm Tiểu Vân đẩy chiếc sẽ lăn lại gần người đàn bà đó, đưa tay mở chiếc khăn trắng đang phủ trên đó ra. Nhìn vào người đàn bà không rõ mặt mũi đó, cuối cùng cũng không kìm chế được mà cười to lên.
hôn nhân trong thù hận